Lâu nay cứ tưởng rằng th́ là, chỉ bên nước Cộng ḥa Dân chủ Nhân dân Củ Sâm anh em độc quyền một bầy giun kim: giun Kim Thành, giun Kim Ỉn và giun Kim Ủn hy sinh lo việc đại sự quốc gia, nhưng lại không biết Việt Nam nhà ḿnh đang "làm chủ tập thể" một bầy giun kim: giun kim Dũng, giun Kim Phượng, giun kim Nghị và giun kim Chui.
Giun kim Dũng, giun kim Phượng và giun kim Nghị, nh́n vào mặt mày và dựa theo bộ luật sinh đẻ định hướng XHCN th́ ai cũng biết là thuộc họ nhà giun gồm ba tiá con, cứ nh́n qua là thấy da trán chân tóc cả ba c̣n bám màu phèn Rạch Giá. Riêng cậu giun kim Chui không biết ở đâu chui ra là vấn đề đă được "nhà nghiên kíu" Xích Tử của báo Dân Luận nêu ra (*), đại khái giun kim Chui có tên lót khác với giun chị giun anh đều là "giun Thanh", và đúng ra không được phép có mặt trên cơi đời này v́ luật sinh giun "bất quá nhị"; cũng v́ vậy mà cậu giun ngoài "luồng" tức do giun tía Dũng luồn lách luật pháp chỉ cho phép mỗi hộ hai con mà "cơ (giao) cấu" nên ngoài ư hứng.
Sau khi Luật Sư Lê Duy San đưa lên 'net' lời cầu nguyện, tỏ ư mong cho VC và một số 'thành phần tương cận' về chầu Diêm Vương th́ có vài phản ứng hằn học, chống lại lời cầu nguyện này với lời lẽ rất tích cực, đồng thời gán tội cho ông San là 'phản quốc', 'Việt gian', ' khát máu', 'chống CS đến năm 3000', 'chống cộng quá khích', v.v... . Sự thực ra sao, xin mời quư độc giả cùng chúng tôi theo dơi, thảo luận.
Trước khi đi vào chi tiết, xin mời độc giả đọc lại:
LỜI CẦU NGUYỆN CỦA Luật Sư LÊ DUY SAN:
*1/ Việt Cộng chết hết và chết một cách thảm khốc.
*2/ Thân Cộng chết hết và chết một cách thảm thương.
*3/ Những kẻ có những lời nói, hành động làm lợi cho Việt Cộng hay gây chia rẽ hàng ngũ người Việt Quốc Gia, mạ lỵ những ngựi chống Cộng cũng chết hết và chết một cách thảm hại.
Sau khi đọc lời cầu nguyện, độc giả cũng đă hiểu được phần nào quan điểm chính trị của Lê Duy San đối với những thành phần mà ông liệt kê ở trên, dù rằng đó chỉ là lời 'cầu
Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có ǵ là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.
Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói " Mầy là thằng Việt Cộng" th́ có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xă hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi "Mầy là thằng Việt Cộng". Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.
Nhớ lúc tôi c̣n nhỏ, năm tôi 11 tuổi, c̣n học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà d́ tôi cho đến
Năm 2001 nhà nước việt cộng cho phép Việt kiều mua nhà, đất. Có văn bản công bố trên báo đảng đàng hoàng. Ông Michel Lư, Việt kiều Pháp, tưởng bở, mua 1,000 mét vuông đất ở Phan Thiết. Khi mua xong th́ các đồng chí đến tịch thu. Kiện tới, kiện lui, kiện riết lên tới ṭa tối cao. Toà phán "Việt kiều ở đâu th́ về đó mà mua đất. Ở Việt Nam, đất đai, ruộng đồng, núi biển đều thuộc tài sản nhà nước". Ông Michel nghe thế, mừng quá, làm tiệc ăn mừng. Hỏi sao, mất đất mà mừng? Ông Michel bảo "Cũng may, chưa xây building. . .". Ở nước ngoài, mấy ông bà Việt kiều ngây thơ, chưa hiểu việt cộng là ǵ, nghe bọn nằm vùng dụ dỗ, tưởng bở, phen nầy giàu to, mang tiền về bỏ vô mấy cái tàu há mồm đang chờ sẵn. Rốt cuộc, bỏ của chạy lấy người. Về đến xứ tạm dung mà mặt vẫn c̣n xanh lè "Hú vía! Chưa vô tù". Thời kháng chiến chống Pháp, người ta theo kháng chiến v́ muốn đuổi thực dân Pháp ra khỏi nước, nhưng ai cũng bảo nhau "Nói láo như Vẹm". Vẹm là chữ Việt Minh
Thoạt đầu, ḿnh định đặt cho bài ngắn này một cái tít kiểu cổ điển, thật kêu, chỉ cần đọc nó là không cần đọc thêm nữa, chả hạn "Tṛ hề", "Vở bi kịch cuối cùng", "Dột từ nóc"…, nhưng cũng định gây một dạng tít khác, cụ thể hơn, kiểu "Kẻ phá nhà", "Khổ thân ông Vươn", "Cha bố anh cu Thoại" v.v… Thực ra th́ thế nào cũng được, chuyện chỉ có chừng ấy, sáng rơ như ban ngày rồi, có chăm chút chữ nghĩa cũng thế thôi. Vậy là ḿnh cho nó cái tít như trên.
Chuyện là, người ta đang đặt vấn đề "điều tra xem ai phá nhà ông Vươn?". Báo chí đă nói chán chê, các ông quan nhớn quan bé từ sau vụ việc đến giờ cũng phát ngôn quá nhiều rồi, dân t́nh cũng rơ lắm rồi, c̣n ǵ mà nói nữa. Phân tích xuôi, phân tích ngược, đủ thứ lư lẽ, đổ qua đổ lại, rút cục nhà ông Vươn th́ thành b́nh địa từ đời tám hoánh mà vẫn chưa gút lại được đứa nào phá.
Hôm qua ngồi với một ông bạn cựu chiến binh, một tay cực kỳ nóng tính gặp điều ngang tai trái mắt
Sau khi vụ khủng hoảng tài chính chớm nở tại Hoa Kỳ rồi lây lan ra toàn cầu, dư luận nhiều nơi đă nói về trào lưu suy tàn của nước Mỹ, hiện tượng đă xảy ra cho các đại cường trong lịch sử nhân loại.
AFP photo, Tổng thống Mỹ Barack Obama nói về sử dụng năng lượng thiên niên và kinh tế Mỹ tại một cơ sở vận chuyển hàng hóa (UPS) ở Las Vegas, Nevada hôm 26/1/2012.
Cũng v́ đó, một số giá trị tinh thần của nước Mỹ như quy luật thị trường, quyền tự do cá nhân, nguyên tắc dân chủ chính trị trong một xă hội cởi mở, v.v... đă trở thành vấn đề, thậm chí bị hoài nghi.
Sau vụ anh Đoàn Văn Vươn ở xă Vinh Quang huyện Tiên Lăng bị cướp đất rồi bị bắt, nhiều người Việt trong nước đă đặt câu hỏi trên các mạng lưới: "Liệu vụ này có bị ch́m xuồng không?" Rồi tự trả lời, "Chúng tôi chả c̣n biết tin vào đâu nữa!" Một độc giả khác trấn an: "Hăy tin vào đảng vào trung ương…" Nhưng có người phản bác ngay: "Các bác vẫn c̣n cái trung ương để tin. Em th́ chẳng. Dứt khoát như thế cho nó nhanh. C̣n tin vào đâu?"
Một cách cụ thể, một vị độc giả trên mạng đề nghị: "Hăy làm một cuộc trưng cầu dân ư bằng cách cho mọi người bỏ phiếu với hai khả năng (chọn lựa): Tin – Không tin." Và vị này đoán kết quả sẽ "có đến 90 % người dân không tin vào vai tṛ lănh đạo của đảng nữa." Một vị khác đồng ư: "Tôi nghĩ… việc mất ḷng tin của dân là nhăn tiền."
Thực sự bây giờ mà đặt câu hỏi dân Việt Nam c̣n tin hay không tin đảng cộng sản th́ hơi phí thời giờ. Đó là một vấn đề chẳng cần nêu ra làm ǵ nữa, câu trả lời ai cũng biết
Hồi c̣n là sinh viên năm thứ nhất (1976 – 1977) tại Đại học Tổng hợp Quốc gia Maxcơva [1], một lần ngay trong giảng đường vào giờ nghỉ, chúng tôi được yêu cầu khai lư lịch để nộp cho giáo vụ trường. Đến mục thành phần giai cấp của gia đ́nh, tôi viết "trí thức" (интеллигенция), lại c̣n "trầm trọng" ghi chú "cha: thầy giáo, mẹ: bác sĩ" (отец – учителъ, мать – врач). Petya, cậu bạn Nga của tôi, thấy vậy bảo: "Ê, tiểu tư sản! Xoá đi mày! Ghi như tất cả chúng tao đây này: рабочий (lao động, công nhân)." Thấy tôi có vẻ băn khoăn, cậu ta giải thích: "Chúng tao gọi thầy giáo và bác sĩ là những người lao động trí óc (работники умственного труда)."